Thứ Hai, 1 tháng 8, 2016

Nắm xôi yêu thương

Nắm xôi yêu thương
Ngoại ơi!

Ngoại biết không, khi con bắt đầu nhận thức được cuộc sống, bắt đầu tò mò về những việc xung quanh, thì điều mà con thắc mắc đầu tiên là tại sao ngoại là đàn ông mà lại gánh xôi đi bán. Mỗi lần con hỏi thì ngoại luôn cười và bảo rằng: “Thế con có muốn đi bán thay ngoại không?”.

Những lúc như thế con thường chu miệng và lắc đầu: “Con còn đi học mà”. Thật ra, hồi đó con chẳng thích ngoại làm công việc này chút nào cả. Những khi ngoại gánh xôi qua trường, tụi bạn cứ chọc con hoài. Nhưng bây giờ thì khác rồi ngoại ạ! Tuổi mười sáu giúp con hiểu ra rằng ngoại gắn bó với gánh xôi cũng chỉ vì con.


     Hồi đó, người bán xôi ở làng mình là bà Ba, còn ngoại thì đi gánh nước thuê. Một lần đi bán về, bà Ba đã nhặt được một đứa bé gái bị bỏ rơi nơi bụi dứa đầu làng. Mọi người xúm xít quanh bà để coi đứa nhỏ ra sao, ai cũng cám cảnh cho thân phận đứa bé. Người trong làng ai cũng biết ngoại mất vợ sớm, chưa bao giờ chăm sóc trẻ con, nhưng rồi họ vẫn đồng ý vì không có cách nào khác cả.

     Con đã đến với ngoại như thế đấy. Từ hôm ấy mọi người thấy đèn nhà ngoại để khuya hơn, trong nhà thường nghe tiếng khóc của trẻ con và tiếng võng ầu ơ của ngoại. Cũng bắt đầu từ ấy, ngoại chuyển sang nghề bán xôi. Ngoại bảo: “Gánh nước chỉ đủ nuôi miệng tôi, có thêm con bé thì phải khác chứ”. Cũng vào thời điểm ấy, bà Ba bán xôi nghỉ việc và theo con lên thành phố sống. Thành ra ngoại trở thành người bán xôi duy nhất ở làng.

Nắm xôi yêu thương

     Con đã lớn lên từ những gánh xôi của ngoại. Từng cây viết, cuốn tập, từng chiếc áo, chiếc quần của con đều được đổi bằng những tháng ngày vất vả của ngoại. Bao giờ trước khi đi bán, ngoại cũng xới phần xôi ngon nhất để vào cặp cho con. Mười mấy năm ăn xôi, nhưng ngoại ơi, con chưa bao giờ cảm thấy chán bởi đó là những hạt xôi được ủ bằng lòng yêu thương của ngoại. Con chưa kịp bày tỏ lòng mình và báo đáp công lao trời bể của ngoại thì ngoại đã mãi mãi đi xa. Con đã gào thét vật vã vào một ngày trong chiếc cặp nhỏ nhắn của con không có gói xôi quen thuộc của ngoại. Ngoại nằm đó bất động bên gánh xôi còn chờ đôi vai của ngoại. Ngày ngoại mất con khóc thật nhiều, cảm thấy như đất trời sụp đổ và cảm thấy cô đơn vô cùng vì mãi mãi không còn ai lau nước mắt cho con mỗi khi con khóc.

     Ngoại ơi! Con trách bản thân mình nhiều lắm và con giận mình nữa vì chưa kịp nói lời cảm ơn với ngoại.

     Hôm nay tròn một năm ngày ngoại mất, cô cháu gái bé nhỏ của ngoại đã có thể thay ông gánh xôi đi bán rồi đấy ông ạ. Từng lời nói hôm nào của ông vọng lại: “Thế con có muốn đi bán thay ngoại không?”, làm cho con có cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim con đau nhói.

     Ở nơi này con xin cầu chúc ngoại thật bình an, ngoại nhé!

VÕ THỊ HOÀNG DUNG 







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét